Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

Nhân sự kiện Tui đang giận Tôi

Tui nghĩ tui đã mém yêu nhưng vì cuộc sống lắc đầu nên tui quyết định là chúng tui sẽ không tới đâu cả.

Hoàn cảnh đó tui tạm gọi là Lưng chừng yêu. Có ai đứng ở lưng chừng núi nhìn xuống thì biết. Đồng bằng thì xa xôi nhưng bầu trời thì chạm hoài vẫn không tới. Mây mơn man, gió phủ phê làm người ta lâng lâng, khoái thì có khoái đó, nhưng sợ té vì chới với nhiều hơn.

Tui chơi lại trò ú tim của thuở nhỏ. Tui áp dụng đủ cách theo binh pháp Tôn Tử hầm bà lằng nào là Dương đông kích tây, tự thuyết phục bản thân Bỏ mận giữ đào, hoặc tự huyễn mình rằng Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất...

Tui sợ đàn ông vì họ rất hay "trở thu" và có các biện bạch cho các hành động say nắng say gió như thể bài hát nghêu nga bên bàn nhậu: Có cái nắng, có cái gió, có cái đó... nhập vào người.

Mấy nay tui có đọc cái bài viết về tình yêu. Tui thấy người ta nói đúng quá. Ngay cả một người phụ nữ mạnh mẽ nhất cũng có lúc yếu mềm.

Tui còn chưa muốn mềm và yếu đâu. Cơ mà khi người ta ráng nói câu này hình như người ta đang mềm nhũn và yếu như sên rồi thì phải(?!) Suỵt!!! 

Mời cả nhà nghe nhạc I'm not a girl, not yet a woman



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

一场梦叫中国

前提,我想搞清楚:这篇文章跟政治的方面没有关系。 我从小很喜欢学语言。我还记得我的第一本外语书是爸爸送给我的,是一本很简单的英文书。那时候我只五六岁。 爸爸去世以候,家里的经济状况不是很好。可是妈妈一直努力,然后一直给我们姐妹最好的学习条件。她带了我去上英文课。现在长大了...