Thứ Tư, 16 tháng 5, 2018

Núi Bà Đen tháng 05/2018

Lỡ hẹn với Tây Ninh nhiều lần từ thời học đại học. Cách HCM chỉ khoảng 110 km, hơn hai tiếng rưỡi đi xe máy từ trung tâm thành phố. 

Trong một lần nhớ rừng nhớ núi (mặc dù chỉ mới trở về từ chuyến đi Tây Bắc - Đông Bắc 2 tuần trước đó), mình và anh đã quyết định nhanh chóng chinh phục Núi Bà Đen trong hai ngày cuối tuần leo đường cột điện và xuống đường chùa.

Chỉ khổ cho anh phải vác balo hơn10 kg trên đôi vai gầy (đợt này anh sụt cân còn có 52 kg vì dị ứng với thực phẩm có chất bảo quản), trong đó đã tới 4 kg lều 4 người Madfox vừa mượn được từ người bạn tối thứ sáu hôm trước khi lên đường.
Đồ ăn đồ uống chủ yếu là trái cây và thực phẩm đông lạnh của Gourmet (xúc xích, chả lụa, pate)

Sáng thứ bảy (12/5), khởi hành lúc 7h30, thong thả ăn dặm bánh mì thịt heo quay giòn rụm trước khi ghé Trảng Bàng ăn tô bánh canh Hai tô. Hai đứa cứ túc tắc đạp xuống Tây Ninh, giữa đường còn nằm ngủ trưa ở quán cafe võng ven đường. Đến nơi cũng 11h30 phút. Thay vì nghỉ chân ở quán Cô 5 sơ ri, tụi mình nghỉ chân và gửi xe ở quán giữ xe đối diện đường leo núi đường cột điện. 

Hai giờ ba mươi phút xuất phát leo với tốc độ ốc sên. Người đàn ông "ốm yếu" của mình cứ đi vài ba bước lại nghỉ chân để trêu hoa đuổi bướm. Bởi vậy 55 cột điện đầu tiên tụi mình leo mãi đến hơn 5 giờ mới tới. Lúc gần 6 h trời bắt đầu chuyển mưa. Đây là kỷ niệm gian khổ đáng nhớ nhất chuyến đi. Trời kéo mây tối sầm chỉ trong cái chớp mắt. Hai đứa bật đèn, bao bọc balô và hì hục leo núi trong khi trời thì mưa như trút nước. Năm mươi lăm cột điện cuối cùng leo như có sức mạnh cổ vũ của ông trời, giờ có muốn túc tắc cũng không được. Thôi thì ơn giời lúc leo lên tới đỉnh, ngoái lại phía sau, rợp mắt những ánh điện của thành phố, trời tạnh mưa, gió thổi mát rượi tại cổng vào (thực ra là lạnh thấy mịe ^^) cũng xứng đáng quãng đường giông bão trước đó. 

Nói cho cùng thì đỉnh núi chả có khỉ gì, sau một tối cắm trại ngủ lang bạt nơi rừng núi, sáng hôm sau tụi mình lại thả xuống đường chùa để về thành phố.
Đi đâu cũng được, chỉ cần có mình và anh là mọi chuyến đi đều "ngọt ngào" hén anh hén. Hứa với nhau leo hết núi miền Nam rồi lại trôi dạt ra miền Trung, miền Bắc. Go!!!!



  

































Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2018

Gái già hờn mát

Yêu đương là cái qq gì mà suốt ngày hờn giận.
Nhiều lúc thấy mình sai rõ rành rành nhưng vì phản ứng của đối phương không như kỳ vọng của mình vậy là làm cứng dỏng mỏ lên cãi, bảo vệ cái lý lẽ cùn của mình.
Ừ thì, mình sai. Nhưng mình vẫn muốn được ôm, được xin lỗi.
Có điều không phải ai cũng làm được cái chuyện vĩ đại đó.
Vậy nên, mình cứ mãi khóc rấm rứt, tủi thân quài thôi.

Con gái thiệt là phiền phức, nếu có kiếp sau hẳn mình sẽ là con trai.
Đứng đái cũng oai phong hơn.
Các thể loại nhiêu khê hàng tháng, ghen ghét, đố kị cũng bớt đi.
Vậy đó, để cho đời dễ thở!!!


Thứ Bảy, 2 tháng 12, 2017

FEAR, COURAGE, ADRENALIN AND A GIRL LONGING FOR THE NEXT TRIP

Hôm qua vô tình đọc trong trang sách câu này và tâm đắc quá "The most courageous act is still to think for yourself. ALOUD." - Coco Chanel, tạm dịch Hành động dũng cảm nhất chính là dám nghĩ cho bản thân mình. MỘT CÁCH CÔNG KHAI.

Vâng, người phụ nữ ấy sinh năm 1883 và sống trong thời đại cách chúng ta hơn 100 năm đã nghĩ được như thế, không lý nào chúng ta không thể. 

Tui ơi, những người phụ nữ tui yêu ơi, cứ sống ích kỷ, sống cho bản thân mình trước hết đi, rồi cuộc đời sẽ cuối rạp dưới chân chúng mình. Chứ chúng mình cứ cặm cụi, cần mẫn vì ti tỉ thứ, lưng cong oằn vì chồng, vì con, vì nội, vì ngoại, vì hàng xóm láng giềng,... thì đời biết làm sao cho đặng để nâng niu chúng mình đây.

Quay trở về mục đích của post là review lại chuyến trải nghiệm hú hồn tuần rồi. 
24-27/11/2017
Trekking Làng Gà - Núi Voi (1.700 km)
Canyoning tour - Datala (Viet Action Tours with Tùng Monkey and Ha Đào Panda)

Để đến được điểm xuất phát cũng gian nan, lận đận dữ thần lắm. 14 nam thanh nữ tú casting tuyển chọn kỹ càng cho chuyến đi Bidoup đứt gánh sau mấy lần bị bể tour, khi thì vì Apec khi thì vì Damrey. Tưởng banh luôn kế hoạch THE LAST TRIP OF 2017 chứ, ai ngờ đâu 7 thanh niên lực lưỡng nhất quyết sống chết cũng phải mần cho được một chuyến rửa vận đen.

Và thế là tụi tui lên đường. 

Thành phần có vẻ tạp nham, mỗi lần giới thiệu với mấy đứa Tây đi cùng trip là mắc mệt: Lý Lỳ and I went to the same English class when we were in 5th or 6th grade. She was Gà's classmate in junior high school. About Hi-en, she, Gà and I were classmates in senior high school. Hi-en and I also went to the same primary school. 
Đó là chưa kể thêm một nhân vật Kim. 

4/7 đến từ Bình Định.
3/7 có quan hệ bạn học.
1/7 là lần đầu đi chung chả có quan hệ gì trước đó, kiểu bạn của bạn của đồng nghiệp cũ.
2/7 là người yêu của 2 đứa còn lại,

Once again, trips never let me down.

Cứ được đi là bớt cuồng chân cuồng tay, la hét, cười hớ hớ như điên dại, chứ vậy mà tui vui như hội.

Thực ra, trip nào cũng có chuyện này chuyện kia để mà giảm bớt tình trạng phấn khích quá độ của các bạn trẻ chứ không các bạn mang cái trạng thái như cắn thuốc về thành phố đâu có được. Trip trước tui té sml và trở thành câu chuyện vui nhắc nhở mọi người cẩn thận từng bước một trong mỗi chuyến tiếp theo, trip này cũng có người đổ bệnh giữa chừng. Nhưng gì thì gì, không ai khước từ được niềm vui do mẹ thiên nhiên mang lại. Nó đến tự nhiên lắm, len lỏi, ngấm vào từng thớ da thịt. Chạm chân vào nước, hít khí trời khi thì thoang thoảng mùi nắng gió trên đường trek, khi thì ẩm ướt mát rượi mùi rừng.

Nói tới canyoning, đây mới đúng là đoạn tui sẽ nhớ hoài không quên. Sẽ có những lần sau nữa. Nhưng cái lần đầu tiên sẽ nhớ tới già luôn í, cái đứa tui đứng chơi vơi giữa vách đá dựng đứng 18m, keep asking the tour guide: is it safe? Can I trust you? Và anh ấy chỉ cười hiền lành nói You can trust yourself. 
Hay như khi đứng trước free jump challenge, sợ hãi không dám nhúc nhích chân (thực ra nghĩ lại lúc đó không hiểu sao sợ >.<) nghe người bạn Argentina mới quen từ trên cao la khản giọng cổ vũ: You can do it, Go for it (n times) và chân tay như được gắn động cơ lao xuống nước. QÚA ĐÃ!!!

Sợ hãi là một lực cản vô hình khiến cho mỗi chúng ta luôn tìm cớ thoái thác cho một việc nên diễn ra. Chúng ta có khuynh hướng sợ NHỮNG LẦN ĐẦU TIÊN vì nó có vẻ khó và không lường trước được hậu quả. Nhưng đứng trước những giây phút Sợ-Dũng cảm-Thành công trong chuyến đi này mình hài lòng vì đã dám thử. Từ đây về sau, bụng sẽ bảo dạ, sợ hãi không giúp chúng ta giải quyết được vấn đề, nhưng dũng cảm thì có thể. Hãy vừa sợ hãi để thận trọng nhưng hãy dũng cảm nhiều hơn để cất bước.

Cảm ơn các bạn đồng hành, cảm ơn Mr. Thơ, Mr. Đào Panda, em Tùng Monkey. Và sau đây là hình ảnh của chuyến đi, mời mọi người xem ảnh và hẹn gặp lại ^^
















  



































































Núi Bà Đen tháng 05/2018

Lỡ hẹn với Tây Ninh nhiều lần từ thời học đại học. Cách HCM chỉ khoảng 110 km, hơn hai tiếng rưỡi đi xe máy từ trung tâm thành phố.  Tr...