Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Phản hồi: Người Việt mất hàng tỷ USD vì 'trà chanh, chém gió'

Link:

Sáng nay tình cờ vào Vnexpress và đọc được cái bài này, từ một tác giả nào đó lần đầu nghe tên, cũng gọi là có bằng cấp cao, có kinh nghiệm làm việc tại vài ba chỗ và đều là các công ty, tổ chức tài chính lớn, như sau:
Tác giả Đỗ Chí Hiếu tốt nghiệp Đại học chuyên ngành QTKD-Tài chính Kế toán tại Đại học Macquarie - Sydney, MBA của ĐH Hawaii. Đã từng công tác tại Great Eastern Life Assurance, VinaCapital và hiện nay làm cho Deloitte Vietnam.
Mình suy nghĩ trong đầu không biết dạo này các báo mạng có còn lọc bài để đăng, hay chỉ cần có ông tiến sĩ, thạc sĩ giấy ABC nào đó gửi bài thì ngay lập tức được đăng.

Sự mỉa mai trong bài viết thì rõ rồi, chỉ khi người ta mỉa mai người ta mới dung nhiều những tính từ, danh từ đặt trong dấu ngoặc kép như vậy “”. Nhưng tui xin lỗi, với sự nông cạn của mình, tui không hiểu tác giả có mục đích gì và muốn truyền tải thông điệp gì đằng sau sự mỉa mai đó. Tui xin phép tự đặt mình vào bài viết của bạn để hiểu như sau:

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Người ta ơi - Hãy sống theo cách của bạn

Twenty-five years and my life is still

Trying to get up that great big hill of hope

For a destination

....

Would you please tell me how far it is from this place to the paradise?

Tui hai nhăm tuổi. Và "phía trước" còn (không) biết bao nhiêu là năm nữa. Đường còn dài, còn dài... Vậy nên tui xin phép khẳng định với cái tui ngu dại rằng: Mày đã, đang và sẽ hãy sống theo cách của mày nhé.





Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Tình yêu và triết lý của người chưa từng yêu

Tôi tự hỏi Tình yêu là cái thứ quái gì mà người ta nhắc tới nó nhiều thế. Ý của tôi ở đây là tình yêu đôi lứa, tình yêu nam nữ, không xét đến rất nhiều những tình yêu khác mà ai cũng có một cách tự nhiên trong đời, dù ít dù nhiều các sắc thái khác nhau. 


Tôi đã tự hỏi mình nhiều lần: Nó là gì? Diễn ra như thế nào? Và liệu có là một trong những tất yếu của cuộc sống? 

Cũng có lúc tôi tự hỏi, có phải tôi gặp vấn đề gì về mặt thể chất và tinh thần hay không, mà ở độ tuổi của tôi người ta đã viết chữ yêu năm bảy lượt. Tôi thậm chí còn chưa biết cách đọc từ này. 

Phải chăng đúng như người ta nhận xét về tôi, vì rằng thứ gì tôi cũng muốn biết tường tận là gì, như thế nào, từ đâu đến, phản ứng lý hóa sinh tương tác ra sao, nên tôi sẽ chẳng bao giờ đọc được thứ tình cảm mơ hồ kì diệu này.

Chung quy lại cũng là chữ Sợ. Sợ đối tượng mình chọn không thích hợp? Sợ tình cảm bị đổi thay vì người khác, vì hoàn cảnh khác, vì ...? Sợ kết thúc là nước mắt và thù hận chứ chẳng phải niềm vui và nụ cười? 

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Gái biển nói gì về việc bơi lội (!)


Tui vô cùng chắc chắn về cái gốc gác con gái miền biển của mình. Tui sinh ra và lớn lên ở tỉnh Bình Định, thành phố Quy Nhơn. Đó là một thành phố biển miền Trung nhỏ tẹo nhưng hết xẩy xinh đẹp, có núi non hùng vĩ, có biển mặn mà, có đồng bằng một dải trải dài phì nhiêu màu mỡ. Phải tội chả hiểu sao du lịch không phát triển mấy. Tui chưa bao giờ nghe về một gói du lịch nào đưa cái thành phố tui yêu vào lịch trình vài ba tỉnh thành trong vài ba đêm đốt tiền của họ. Chép miệng, lắc đầu, dân tui còn kém khâu dịch vụ quá chăng??!

Lại nói về chuyện bơi lội, ý tưởng cần-biết-bơi không phải mới manh nha trong đầu tui. Tui nhớ cái lúc nhỏ xíu, cái hồi mà đứa trẻ nào tới kì hè nóng bức cũng nổi sảy tùm lum, ba má cũng hay cho hai chị em ra biển để tắm, để chơi. Nước biển cũng hay lắm, tưới cái nước đó vào, sảy lặn. Chuyện đó khoa học chứng minh như thế nào tui cũng không mấy quan tâm. Đó là the-very-first-time tui có ý định cần-biết-bơi, quẫy qua quẫy lại như con cá, nhảy sóng, nằm ngửa các kiểu, tui bắt chước làm theo thiên hạ. Ở phố biển ấy mà, sáng sáng chiều chiều nhà nhà người người đều đổ về cùng một hướng, ra biển. Chưa kể người ta còn có tục vào 12 giờ trưa Tết Đoan Ngọ rủ nhau đi ra biển tắm xả xui. Người ở ngay sát biển thì âu cũng chấp nhận được, có những người ở huyện, cách biển vài ba chục km cũng đi cho bằng chị có em. Dự là vào ngày đó, nước biển đen thùi lùi vì vận rủi được xả ra quá nhiều :))  

Rốt cuộc, mười mấy năm tui ở biển, trừ mấy lần lúc nhỏ tui vừa đề cập, nhiều năm sau đó tui không được cho ra biển chơi nữa với lý do của người lớn: Tránh nước thì tốt hơn, quờ quạng chết đuối lúc nào không hay. Người ta hay có mấy cái tin đồn thất thiệt kiểu ma da kéo người xuống nước, học sinh đi thi đại học đùa giỡn cạnh bờ biển bị chết đuối do sụt cát, rồi thì năm tuổi kị nước... Tui không nghĩ má cấm tui đi biển tắm vì tin vào mấy cái đó, nhưng kiểu như: Cái gì có khả năng gây nguy hiểm thôi thì tránh ra một chút, có kiêng có lành. Đấy cái kiểu suy nghĩ của các bà, các cô mình vậy. Hỏi ra cũng không phải chỉ có mình tui, gái biển và không biết bơi, nhiều người khác cũng vậy. Tui cười cười hoài á chớ mỗi lần người khác hỏi về cái sự "giỏi bơi lội" của tui đến đâu rùi.

Tui nhớ trong một đoạn hội thoại tiếng Anh tui từng nghe qua có một câu đại ý như thế này khi một người đăng kí đi học Khóa học Hô hấp nhân tạo: you had better have it and you don't need it rather than need it and don't have it. Từ câu trên, ứng với chuyện bơi lội sẽ như thế này. Theo quan điểm dạy truyền thống của dân mình, họ cho rằng vì không biết bơi nên không cần(không được phép) đến nơi có nước. Câu hỏi là, tránh được một ngày chứ có tránh được cả đời, chuyện gì sẽ diễn ra nếu không may một tai nạn không đoán trước được liên quan tới nước xảy đến với con cháu họ??? Còn theo quan điểm của người phương Tây, mọi rủi ro xảy đến đều có cách phòng ngừa, học bơi là một trong những cách tự đề phòng cho các rủi ro liên quan tới nước xảy ra (nếu có). 

Nhưng đó là chuyện thời cũ của xã hội, các bậc phụ huynh giờ đã chịu khó tiếp thu tư tưởng giáo dục tiến bộ, rất là oách xà lách rồi. Cụ thể, ở hồ bơi, tui thấy đầy khắp bọn con nít được ba mẹ cho đi học bơi để phát triển thể chất toàn diện và để đề phòng bất trắc. Tui mừng cho thế hệ các em nhỏ sau này.

Và rằng, cái thời không biết bơi cũng đã là chuyện cũ với tui. Hê hê, giờ thì tui đã biết bơi. 5 buổi học vị chi là 5 tiếng đồng hồ đã làm ra tui-biết-bơi. Tui nổi. Tui cân đối, khỏe mạnh hơn. Và tui đen xì. Tóc tui khô khốc. Thì đã sao, tui-biết-bơi. Điều đó làm tui hạnh phúc.

Hôm qua tui được gặp một chị-bà tám mươi hai tuổi ở hồ bơi. Tui sốc quá vì "chị" trẻ trung, xinh đẹp, hồng hào, rạng rỡ như một phụ nữ trung niên. What the heaven!!! "Chị" chia sẻ đã đi bơi liên tục nhiều năm rồi. Thiệt là mong muốn lúc về già mềnh được như "chị" ấy. 

Viết tới đây thiệt muốn đổi tiêu đề bài đăng: Gái biển phải biết bơi chớ.

P/S: Nước hồ bơi vô cùng dơ, mọi người hãy google để có biện pháp phòng bệnh Tai Mũi Họng hiệu quả khi đi bơi nhé. Đừng để như tui :(

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Nghĩa trang ngày rằm

Vi vút rặng phi lao
Uốn mình theo cánh gió
Góc trời xanh màu lá
Hút tầm mắt trời cao

Yên ổn một không gian
Cho hai ta bình lặng
Mùi hương trầm thơm ngát
Gió mát thổi bờ mi

Ta cầm tay em
Dòng xúc cảm đong đầy
Đôi ánh nhìn chóng vánh
Thả nỗi buồn lang thang

Nghĩa trang ngày rằm
Ai còn, ai mất
Thoang thoảng dòng khói lạc
Ngỡ cánh mũi cay cay

Nơi thời gian ngừng lại
Sự sống ở bên rìa
Linh hồn mở dạ tiệc
Thương tiếc nơi trần gian

Nếu là ta
Người sẽ làm gì?
Ta oán, ta trách
Ta dữ dằn nhưng yếu đuối
Ta thầm mong, ta nguyện cầu
Lời cầu nguyện cho em
Cho bé bỏng của ta;

Bochip./

Ăn mày chút hương vị "Nhà" nơi quán xá Sài Gòn

Cũng như bao đứa xa nhà khác, tui thèm Hương vị Nhà. Tui sẽ luôn ưu tiên đi đến nơi cho tui nhiều hương vị này nhất mỗi khi lựa chọn địa điểm. Chút xíu quen thuôc, cảm giác thoải mái, một vài người quen tay bắt mặt mừng khi tui vừa gạt chống xe ló mặt vào và họ hỉ hả bắt chuyện. Thỉnh thoảng họ bận bịu quá thì tui sẽ như người trong nhà tự serve mà không nề hà như những nơi khác tui vẫn hay nghĩ, tui trả tiền để tới thưởng thức, dịch vụ phải là tốt nhất ứng với số tiền tui bỏ ra.  

Ở Sài Gòn lâu vậy rồi, tui cũng từng than vãn không ít, Sài Gòn rộng mà sao ngó thẳng liếc xéo cũng chả còn nơi nào cho tui đi. Chợ búa, trung tâm thương mại, quán cafe, trà sữa, quán ăn ngon... hẹn hò, tụ tập cũng tương đối nhiều rồi. Cũng nói thêm, không ở đâu tui thấy số lượng hàng ăn, quầy nước đông như ở đây. Mà mùi vị cũng đa dạng, hỗn tạp từ khắp mọi vùng miền. Trong số đó có 3 nơi tui lụm lặt được nhiều nhất thứ cảm giác quen thuộc, để thấy thành phố cũng là nhà, cũng gắn bó với tui như Quy Nhơn vậy. So sánh khập khiễng một chút thì như khi tui hay bắt xe buýt ngoại thành về nhà dì tui để ăn bữa cơm hay phụ dì bán quán - Đó là lúc tui tới Quán cơm gà xối mỡ XVNT; Hay lúc tui muốn thảnh thơi tận hưởng ngày dài lười biếng đọc sách mà bên cạnh vẫn có người sẵn sàng trò chuyện dăm ba câu, tui sẽ phi thẳng về nhà ngoại, hang ổ thời thơ ấu của mình - Cũng y chang như khi tui tay túi tay tập tới Deja Vu Cafe đóng đô mỗi sáng cuối tuần; Hay nơi tui ôm ấp giấc mơ, hoài bão của mình bên góc học tập nhỏ xinh ở nhà  - Ở Sài Gòn tui sẽ tới Drink and Talk English Speaking Club.


Cơm gà xối mỡ là món ăn khá phổ biến ở Sài Gòn. Tui không phải tín đồ của loại thức ăn nhanh này. Không hạp gà mà cũng không thích đồ chiên lắm. Vì vậy, tui rất ít khi ăn KFC. Thế nhưng tui nhớ cái thời tui vừa mới biết Quán cơm gà XVNT này (ngay cạnh cây xăng đầu tiên trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh nếu đi từ Hàng Xanh hướng về quận nhứt), đã có những tuần 7 ngày tui ăn tối ở đó hết 5 lần. Những tối ngày chẵn sẽ ăn trễ hơn khoảng 2 tiếng sau khi ở sân cầu lông về. Con đường XVNT mỗi tối đầy khắp các hàng quán đồ ăn bầy ra, cũng không đủ sức kéo tui ra khỏi cái nơi đó. Tui sợ phải bước vào một quán lạ, gọi đồ ăn, lầm lũi ăn một mình, tính tiền và lên xe ra về. Ở quán cơm gà, chị chủ quán biết tui thích ăn đùi hay ăn ức gà, thích ăn canh rong biển hay canh hẹ nấu với đậu hũ. Giống như má ở nhà biết tui không ăn cái này, thích ăn cái kia. Tui khoái nhất là món đu đủ bóp chua mà chị gọi là Kim chi, phải nói là số dzách. Chỉ ăn món này với cơm cũng thấy ngon rồi. Chua chua ngọt ngọt vừa phải thêm một chút vị mặn của nước tương hay nước mắm ớt tỏi, nhóp nhép với cơm nấu bằng nước luộc gà đã đủ đẩy đi hết vị dầu mỡ ngây ngấy của miếng gà chiên. Thỉnh thoảng chị nói tui nghe thông tin của một khách quen zui tính khác. Tui đã gặp "chú" ở đó ngày đầu tiên tui tới quán. Nhờ có bạn đồng mâm vui tính, bữa cơm đầu tiên của quán ngon thiệt là ngon. Hay đôi khi vì thiếu bàn tui ghép đôi với một người khác, cũng đi ăn một mình sau giờ tan tầm. Tôi chủ động bắt chuyện như thể tui có trách nhiệm tiếp đãi vị khách lạc ghé nhà mình ăn nhờ bữa cơm vậy. Chỉ đơn giản như thế, nhưng bữa ăn của tui có chút gì đó giống  mâm cơm gia đình. 
Và hậu quả của việc ăn loại thức ăn nhiều calories này với tần suất cao khiến tui gia trọng đáng kể. Cũng không nhớ rõ bước chuyển thế nào nhưng sau đó, tui bắt đầu thay thực đơn bữa tối bằng món khoái-khẩu-muôn-đời của mình là Bánh Mỳ và dần ít tới quán. Sau này, tui cũng có trở lại, chị vẫn hỏi han sao lâu nay không thấy ghé. Tui vẫn thi thoảng dẫn khách tới quán cho chị, không quên dặn chị tiếp đãi khách mới cho tốt (như đã với tui). Tui đã thành công dẫn đến đây 4 người bạn, 2 đứa em, 2 người đồng nghiệp và 1 người mới quen.


Deja Vu, cái tên nghe là tui phái rồi. Rất kêu, mà ý nghĩa tui cũng rất thích. Trước đó tui đã từng tìm hiểu về Deja Vu như một hiện tượng tâm lý học và đây cũng là chủ đề đồ án tốt nghiệp của một anh bên Đại học kiến trúc, khoa thiết kế nội thất. Tui phải công nhận là anh giỏi, anh lạ. Thiết kế của anh nhìn rất hoành tráng, diễm hường diễm lệ. Nhưng thiết kế đó gắn với cái tên Deja Vu không đủ thuyết phục tui bằng cái sự giản-dị-không-có-gì nhưng rất nghệ thuật của quán cafe tui đang giới thiệu với mọi người nhé. Tui từng yêu cầu một nhân viên quán giải thích cho tui ý nghĩa quán muốn truyền đạt ở đây là gì. Người này nói rằng: Như đã từng, có thể bạn chưa bao giờ ghé DJV nhưng vẫn cảm thấy nơi này có gì đó quen thuộc với mình, như đã từng ghé quán, đã từng nhìn thấy, nghe qua ở đâu đó.


Quán rất chú ý cảm nhận của khách hàng. Cái mà tui vẫn hay gọi là customer experience rất được chăm chút ở đây. Không kể về con ngõ nhỏ yên tĩnh với bức tường graffiti, tui rất quý bác giữ xe già ở đây. Dù tui chưa bao giờ nói câu nào với bác, và bác cũng chưa từng nói câu nào với tui. Nhưng tui thích cách bác lịch sự đứng từ xa chờ tui cất nón, sắp xếp lung tung áo mũ vào cốp xe mới lại gần đưa thẻ xe và ghi số. Có thể đây là chủ ý của chủ quán, nhưng là một sự sắp đặt vô cùng dễ chịu, tui nghĩ vậy. Nếu tìm kiếm thứ gì tiện nghi, hoành tráng thì bạn đi nhầm chỗ rồi, nhưng nếu bạn yêu quý những ý tưởng sáng tạo, một chút nghệ thuật thì mỗi góc nhỏ đều là sự cố ý để dụ dỗ bạn cầm, ngắm, thích thú. Tiếc là tui chưa tìm được loại nước uống nào đặc biệt ở đây để giới thiệu. Tui sẽ thử vào lần tới nhé. Và cuối cùng, tui rất ấn tượng với ông chủ quán, nhìn cực kì là cực kì :))), cả với 1 chị-bạn nhân viên, người mà rất hồn nhiên gọi cái chỗ tui mới ngồi có 1 lần là chỗ-cũ-của-tui, đã nói chuyện với tui rất hăng say mém quên nhiệm vụ. Và tui vẫn đang tiếp tục lui tới quán. 

Drink and Talk là một câu lạc bộ tiếng Anh tọa lạc tại lầu 2 của Quán Cafe Vọng Nguyệt gần Đại học Giao thông Vận Tải. Đây là câu lạc bộ tiếng Anh đầu tiên và duy nhất tui đi tới thời điểm này. Hiện tui vẫn giữ thói quen sắp xếp 1 tối cuối tuần đến đây để luyện nói và gặp bạn bè, các anh chị tui quen biết ở đây. Sau một thời gian, tui nhận thấy có 2 nơi rất thích hợp để thư giãn, kết bạn, để tạm gác những rắc rối của xã hội, công việc qua một bên, đó là sân thể thao và các câu lạc bộ dành cho học sinh, sinh viên... Ở DnT tui được gặp nhiều người, mỗi người mỗi tình cách, mỗi độ tuổi, công việc khác nhau. Nhiều khi không cần hỏi nhiều về các thông tin cá nhân, nhảy thẳng vào một chủ đề nào đó để nghe người nọ người kia nói về suy nghĩ của họ. Tui biết có nhiều người vô cùng thú vị ở đấy chưa thể lên tiếng vì giới hạn về khả năng ngoại ngữ. Nhưng tui tin, vài tháng nữa họ tham gia, tích cực nói, sẽ sớm cải thiện thôi. Bọn trẻ con ở đó làm tui cười không dứt, chúng nó dễ thương như mấy đứa em tui ở nhà, chưa kể là lanh ơi là lanh và tiếng Anh thì rất đỉnh nhé. Thỉnh thoảng cháo-trắng-Hàng-Xanh với các speakers hay một hai người hợp cạ tui gặp ở đó sau khi đi câu lạc bộ về cũng là một trải nghiệm vô cùng thú vị. Giờ thì sau 1 năm 6 tháng thường xuyên lui tới đó, tui cũng được coi là ma cũ, sẽ có rất nhiều những "Hello" khi tui xuất hiện. Một số mối quan hệ được phát triển bên ngoài câu lạc bộ. Rất vui!!!


Thiệt mừng cho tui. Vì ít ra có mấy cái "ruột" này tui đỡ buồn. Ít ra khi boăn khoăn không biết đi đâu tui có ít nhất 1 nơi để đến. 

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

I wish you a Merry Christmas



Can you hear!
Mr.  December 24th jingles all the bell,
Gently knocks on the door, saying ”Hallo”
Can you hear!
Every child whispers their wishes,
Waiting for “Santa Claus is coming to town”.
Christmas time-the season of miracles, I believe
Hard luck stories travel far away,
The pages of once-upon-a-time be here,
It’s you and me, Cinderella girls;
Let’s sing the holy hymn tonight
Lighting up the deep dark
Opening up the deep heart
For a MERRY CHRISTMAS coming.

Bochip./

Biết yêu khi nào?



Bạn hỏi em biết yêu khi nào?
Em trả lời từ khi chưa biết tuổi,
Mẹ dạy em yêu thương từ thuở nằm nôi
Yêu câu hát ru vỗ về giấc ngủ,
Yêu à ơi võng đưa tay ngoại gầy,
Yêu các dì các cậu chăm em khi mẹ vắng.
Lên 2 tuổi có thêm người để yêu,
Khi nhóc con bụ bẫm ra đời,
Yêu tay bé, mắt tròn xoe xinh xắn.

Bạn hỏi em biết yêu khi nào?
Em trả lời khi em tập đếm tuổi
Cô giáo dạy yêu thương những điều giản dị
Yêu con chữ in bóng hình đất nước
Yêu câu ca dao “cánh cò bay lả, bay la”
Yêu những tối bố con  tập làm toán
Yêu chăn ấm nệm êm cho giấc ngủ em tròn.

Bạn hỏi em biết yêu khi nào?
Em trả lời khi em sợ thêm tuổi
Bởi:
Còn yêu lắm tuổi học trò vụn dại,
Yêu phấn viết bảng đen sáng đến trường,
Yêu ghế đá phượng già ngày cuối hạ,
Bạn chuyền tay dòng lưu bút nghẹn ngào,

Bạn hỏi em biết yêu khi nào?
Em trả lời: Là bây h và mãi mãi về sau.

BoChip./

Quê nội

Rì rào ngọn gió,
Gió thổi bờ tre,
Tre già xao động,
Ngả nghiêng bờ rào.

Một đàn gà con,
Dáng nhỏ lon ton,
Theo chân gà mẹ,
Rong ruổi ngày hè.

Gần nhà xa ngõ,
Đường tắt bắt ngang,
Thấp thoáng dáng ai,
:” Cho con nhờ bước”.

Đường ruộng khúc khuỷu,
Đồng lúa thơm nồng,
Sóng nước mênh mông,
Bồng bềnh mây sớm.

Chợ phiên buổi sáng,
Hàng quán nhóm nhanh,
Các bà các mẹ,
Mặt tươi nụ cười.

Hướng Đông nhà bà,
Nắng che tầm mắt,
Mặt trời vươn vai,
Đêm qua ngày đến.

BoChip./

Trong veo ngày ấy

Mây ấu thơ lang thang trên cánh đồng
Mùi hoa dại vấn vương đôi tay nhỏ
Nàng công chúa lớn lên từ cổ tích
Kết vương miện bằng hoa cỏ triền đê
Vạt cỏ ngày xưa vẫn tím một màu
Phủ bụi thời gian dòng kí ức
Giấc mơ đêm em giật mình thao thức
Nghe vỡ òa nỗi nhớ những ngày thơ
Bóng dáng quê hương đọng lại đong đầy
Trong những điều tưởng như bình dị nhất


Một chiều mưa chúng bạn nô đùa
Hay đêm biển ngắm sao trời trên cát
Những say đắm ánh hoàng hôn màu bạc
Buổi bình minh gọi ánh nắng chan hòa
Chiếc gậy thời gian gõ cửa vội vàng
Nàng công chúa chạnh lòng  thương nhớ
Nước mắt tuôn dài: có gì là mãi mãi đâu anh?
Lời hứa tuổi thơ em nhớ không quên
Dòng ánh sáng dịch chuyển về thời gian ngày trước
Bóng dáng thân thương ngập tràn kỉ niệm,

Lớn thế rồi em nhớ mãi ngày xanh.

BoChip./


Giấc mơ màu biển


Tình yêu đến từ bao giờ?
Em tự mình chẳng hiểu.
Sóng vỗ bờ cho thỏa niềm thương nhớ
Nơi chân trời mây trôi dạt về đâu?
Tình yêu em nhuộm màu triết lý
Chẳng mấy lãng mạn và chả dịu êm
Anh nhẹ nhàng gọi rằng- nó thật kiêu
Nghe yêu thế làm lòng em day dứt
Tháng bảy về thả hồn theo nắng gió
Em ngập chìm trong ánh nắng yêu thương
Sắc nắng vàng như mật ngọt con tim
Giăng bẫy gọi mời tâm hồn thi sĩ
Em với tay bắt nắng bâng quơ
Tự cười: Nắng chả thuộc về ai duy nhất
Đi trong nắng ánh nhìn em vàng vọt
Cảm nhận rõ ràng tiếng gọi từ không trung

Giấc mơ trắng giữa đêm hạ không tên
Nghe sóng vỗ bản tình ca màu biển
Khúc nhạc lòng chân thành, da diết
Em viết tên mình để bọt sóng cuốn đi
Nàng gió tặng vũ điệu bình yên
Mang hơi thở thơm nồng vị biển
Trước biển và anh em thấy mình nhỏ bé
Dấu ánh nhìn nơi triền tối mênh mông
Ai bảo bóng tối không màu?
Một đêm biển –cầu vồng rực rỡ
Dẫu xa cách, trăm nghìn nỗi nhớ
Đong đầy xúc cảm trái tim em
Phía xa xa thành phố lên đèn.


Bochip./

Phố và tôi lạc loài


Sài Gòn, 2010, 04...


Đã chừng ấy năm, chừng ấy tháng, chừng ấy ngày… thành phố vẫn xa lạ như cái thuở ban đầu. Ta - đứa con lạc loài, thảng hoặc thấy mình tồn tại là một phần của phố. Nhưng rồi có những phút giây sao xa cách, thấy bước chân cứ vội vã mà thương. Những bất giác như bước ngược giấc mơ, xới tung mọi thứ để được giữ từng giây, từng phút. Thành phố chuyển động với tốc độ chóng mặt, ta cho phép mình đứng ngoài vòng quay ấy. Thời gian, không gian không còn nhiều ý nghĩa, ta sững người, không cất thành lời.


Vốn dĩ, “Lòng ta rộng nhưng lượng trời cứ hẹp. Không cho dài thời trẻ của nhân gian”. Có mấy xuân qua mà ta không già, thế đã có mấy phút giây qua ta còn níu giữ được. Cứ tiếc hoài, suýt xoa mãi mà vẫn chưa biết làm gì cho thỏa đáng.



Ta không sợ khó, sợ khổ, nhưng ta sợ khó khổ làm ta ước thời gian qua mau; để rồi một ngày kia đến gần con dốc cuộc đời, sẽ chẳng còn cơ hội để quay lại. Ta lật giở từng trang sách. Giấy ngả màu vì mưa nắng, đắng cay. Ta chưa phải kẻ từng trải, sao ta sợ hãi mọi thứ. Mỗi sớm, mở mắt ta chẳng còn như đứa trẻ thơ nhớ hoài câu chuyện cổ tích đêm trước, mà hiển hiện một nỗi lo lắng khôn nguôi.



Ta cười mình, cười đời nhưng rồi chữ cười trong “buồn cười”lâu dần rơi rụng mất.



Xưa ta thấy nước mắt sao mặn. Giờ vị mặn không còn chỉ cảm thấy đắng ngắt.



Ta sợ cuộc đời nhiều cám dỗ. Ta chẳng tự hào mình là kẻ kiên định. Ta cũng như ai, mềm bước trước nhiều thứ.



Ta ngẫm: mình đang sống vội. Vẫn biết có những kiểu sống vội đầy ý nghĩa “Ta không chờ nắng hạ mới hoài xuân. Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua. Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già.” Sao ta chơi vơi thế này.



Nhiệt đới gió mùa

Cái thực thể tồn tại chúng ta vẫn gọi chung là Con người ấy, theo phân loại học  Homo sapiens, tiếng La Tinh nghĩa là "người thông thái" hay "người thông minh". Đó là cái cách khoa học gọi tên, đặt nhãn cho các thể loại, thành phần người nói chung với mục đích mà theo tôi nghĩ là để có cái thể hiện trên Sơ đồ cây tập-hợp-sinh-vật trên hành tinh (hoặc có thể là để phục vụ cho các mục đích nghiên cứu nào đó của họ mà tôi không biết được). Nói cho cùng, mọi thứ đều cần một danh phận, nói gì đến cả vài tỉ cá thể đang tồn tại chẳng nhẽ không có lấy một cái tên.

Vâng, đó là cái mở bài dài thườn thượt rối rắm mà tôi cố ý thêm thắt vào chỉ nhằm làm cho cái kết luận sau đây được minh chứng rõ ràng. Tôi đang muốn đưa ra cái kết luận về 1 nét tính cách của cá thể người - Tôi và (một số hoặc nhiều hơn) các đồng loại khác của mình. Nét đấy ừ-thì-mà-có vẻ là chúng tôi có khuynh hướng phức tạp hóa mọi việc, hay để tỏ ra là uyên bác hơn, tôi sẽ gọi nó là khuynh hướng sính các triết lý thâm sâu. Mặc dù tôi ngán cái mớ thâm-sâu ấy tới tận đâu đâu rồi, nó vẫn đang tuôn trong từng thớ thịt và lù lù xuất hiện dưới lối văn của tôi các bác ạ. Thật là mỉa mai.

Sau một hồi loanh quanh, mình xin được quành lại chủ đề chính đó là đôi điều cảm nhận về cuốn sách vừa đọc: Nhiệt đới gió mùa – Lê Minh Khuê. Mình vẫn hay có thói quen lựa sách theo tên tác phẩm, cách dàn bìa và tiếp đến mới là các lời bình về sách và trích đoạn được in sẵn trên bìa. Lúc mua cuốn sách này thực sự là thèm được đọc một ấn phẩm Việt. Lựa chọn giữa Thương nhau để đó – Hamlet Trương và Nhiệt đới gió mùa – Lê Minh Khuê (thiệt là trớt quớt). Lần này mình đã lựa chọn theo tuổi đời của tác giả. Giữa một tác giả của thế hệ năm 4x là cô Khuê và tác giả trẻ mình chưa chạm mặt bao giờ có cái tên rất Tây Hamlet Trương, cũng ko khó mấy để quyết định. Thực sự là vậy, thỉnh thoảng tuổi tác cũng là một phương tiện thể hiện uy tín (tất nhiên không phải là điều luôn luôn đúng). Cảm ơn cô Khuê về những trải nghiệm vô cùng mới mẻ, lối viết vô cùng sinh động mà cũng rất tân thời (chứ không cũ kĩ và sến như cháu đã sợ) về cái khoảng thời gian cháu còn chưa có mặt trên cuộc đời này, cuộc kháng chiến chống Mỹ và thời kì đầu đổi mới xây dựng đất nước những năm 70, 80 của thế kỉ trước.


Xét về bề nổi dường như mỗi truyện ngắn trong tập đều nhằm thể hiện một nét tiêu cực trong xã hội lúc bấy giờ. Cháu đã rất khớp với những máu me, chết chóc, hận thù đay nghiến, hả hê trên xác và máu của đồng loại khi đọc truyện ngắn Nhiệt đới gió mùa, cũng là truyện đầu tiên của tập. Những khái niệm tù Việt Cộng, quân đội Việt Nam cộng hòa, tù binh chính trị, những súng ống, đạn dược, lưới điện, khảo hình, không phải lần đầu nghe qua. Nhưng cái đứa như cháu vẫn thường wiki tất cả các thứ chưa thực sự biết lai lịch nguồn gốc xin-thề là trước giờ chưa từng cố tìm hiểu sâu hơn về các vấn đề trên. Lịch sử nước nhà về giai đoạn chiến tranh à, ừ thì biết, nhưng đó là những 1945 – Cách mạng tháng 8 thành công; 1968 – Chiến dịch Mậu Thân; 1972 – Điện Biên Phủ trên không, vân vân và mây mây. Những mốc thời gian như thế này thì nói lên được gì tinh thần, hoàn cảnh, ý chí hay lòng quyết tâm của dân mình khi ấy hả cô. Phim truyền hình cũng có coi qua, một số trong đó cũng mang lại một số kiến thức và cảm xúc cho cháu. Mà cháu cũng không tự trách mình nhiều đâu, vì đơn giản là cháu và cô sinh ra trong các thời kì khác nhau mà. Nhưng hoàn cảnh cô đặt ra cho Hiếu và Phong thì “ác” quá. Giữa lúc niềm thù hận với bọn cướp nước sâu sắc như thế, cô lại nỡ đặt 2 anh em cùng cha khác mẹ vào một cuộc truy đuổi và báo thù chỉ vì lỗi lầm của thế hệ trước để lại. Cháu đặt dấu chấm hỏi liệu một nhân cách như Phong sẵn sàng thỏa thuê vì đã móc được mắt Hiếu, người anh em máu mủ của mình, để trả thù cho mẹ có thực sự sẽ được thuần phục, sẽ trở về lương thiện sau những năm tháng bị giam cầm biệt lập. Cháu đánh giá việc Hiếu trả thù Phong là rất “người”. Dẫu sao cũng thật thở phào, vì nỗi thù hận đã được lựa chọn tha thứ và kết thúc. Ngoài ra, cháu còn có một điều thì thầm nhỏ hơi “phản cách mạng”. Cháu đã vô cùng phẫn uất với cảnh bố mẹ Hiếu từng một thời là con cháu dòng dõi, sống quen trong nhung lụa, là thành phần tri thức của xã hội cũ cứ dần dà bị lấn lướt từ việc bị bắt tra khảo bởi “cách mạng” vì nghi ngờ có tư tưởng phản động hoặc bị “cán bộ cách mạng” ép chia sẻ một cách thiếu-văn-hóa căn biệt thự (quà tặng của ông nội Hiếu nhân ngày bố mẹ Hiếu cưới nhau) với vô số những di dân từ khắp các nơi đổ về thủ đô. Và những người ấy họ ngang nhiên ngẩng cao đầu, giơ cao vuốt vì họ là thành phần công nông như thể “công nông có quyền làm chủ cả trời xanh”. Ngày cách mạng về cũng không phải là ngày cả làng đều vui như cháu từng nghĩ.

Ừ thì chiến tranh mà, tàn khốc vậy đó, nhưng ở đó ta thấy những nhân cách bự, bự bằng nhường nào ấy à, bằng số huân chương chiến đấu họ mang trên ngực áo chăng? Chỉ biết rằng, có nhiều người đã thực vĩ đại trong thời kì chiến tranh để rồi mức độ vĩ đại ấy vẫn vậy chỉ là mang thêm dấu âm ở đằng trước trong thời kì kinh tế mới. Phải chăng súng ống đạn dược không làm lung lay được ý chí chiến đấu của một người lính nhưng ý chí ấy sẽ dễ dàng bị lay chuyển hơn khi người ta đứng trước cám dỗ của Tiền. Cái hiện thực này cháu biết nè, nhưng cháu sẽ ít hụt hẫng hơn cô một xíu, vì dù sao ở thế hệ của cháu bây giờ đã vài chục năm chiến tranh đi qua. Cũng vài chục cái xuân “người lính” của chúng ta quen dần với bì thư, quà biếu dịp lễ tết. Người ta vẫn có quyền thay đổi mình mà? Dù là theo chiều hướng tốt hay xấu. Và cũng chả ai ngày ngày ngồi ôn lại cái quá khứ đạn bom đó để tự nhắc nhở rằng anh ta là lính Cụ Hồ. Thực tế hơn vẫn là, vợ anh cần váy nào áo nào, con anh cần sữa loại nào, trường học ra sao? Nhưng thử hỏi, ở cái thời điểm chỉ mới vài năm sau ngày giải phóng, một cán bộ cách mạng từng là người lính trung kiên, anh dũng đối đầu với địch trên trận địa, chính họ, đang hổ thẹn đối diện với người thân sau chấn song của nhà tù vì một vài cái án kinh tế, có cái gây hậu quả trầm trọng có cái không. Mỉa mai thay!

Còn nhiều sự hiển hiện nữa mà cháu tạm gọi là “tệ nạn” (nếu thực như lời cô kể), nhiều cái dở khóc dở cười ví như lúc lần đầu lên tỉnh con Cát ngây thơ bị người-ta-có-tiền-có-quyền nhìn dzú nhìn đùi chóp chép. Thằng người yêu nó cảm nhận rõ ràng mối đe dọa rình rập, cũng biết làm gì hơn “Ngủ đi! Mai lại lo tiếp!”. Nhưng tệ nạn thì thời nào cũng có cô ơi. Tệ thì cũng tệ rồi. Cháu mừng là vẫn còn nhiều người tốt và tình cảm giữa người với người vẫn còn ấm áp lắm. Cái cách ông già Phong, anh Bảo con ông tìm kiếm hoài, thẩn thờ vì chiếc xe đạp cũ rích bị lấy mất. “Đồ cũ” ấy mà hoặc là đồ cũ hoặc là đồ cổ. Đồ cổ quý vì nó hiếm, còn cái xe đạp cũ rích của ông Phong cũng quý với ổng y xì đồ cổ từ thời xưa xửa xừa xưa vua Hùng lập nước chỉ vì nó là chiếc xe độc nhất đi cùng những tháng ngày yêu đương của 2 vợ chồng ông, đi qua suốt tuổi thơ bom đạn của thằng con ông và kể cả những tháng năm tuổi già sau giải phóng. Hay cách Tường và cô Vân 2 người xa lạ tìm đến với nhau trong một cuộc nói chuyện để trải lòng cùng sống chậm giữa khi nền kinh tế đang gia tốc nhanh bắt-kịp-thế-giới.
Thế đấy, đời vẫn xanh!!!

Không tên

Nhắm mắt lại, chụp tai nghe, mở bản nhạc tiếng Anh nhốn nháo, bạn cảm thấy gì? Mình cảm thấy một sự hỗn độn.  Sự hỗn độn này không vô n...