Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Hãy thừa nhận đi...

Thừa nhận rằng...


Hôm nay tui buồn vời vợi

Dăm vài từ giải thích thế này, để mọi người không nghĩ rằng tui theo chủ nghĩa buồn đời chán Đảng chán nhân dân.
Chỉ là lúc tui vui, tui quên việc viết. Còn lúc buồn tui không thiết làm gì, chỉ muốn chộp lấy bàn phím mà gõ lấy gõ để.
Của để dành của tui đấy. 
Tui tính sửa cái thói quen viết này. Nhiều trang vui hơn. Để lúc già tui đọc lại chuyến phiêu lưu cuộc đời mình trọn vẹn hơn.
Tui nghĩ rằng ai cũng có những giai đoạn đi xuống. Tui đang vậy. Dù tui cố gắng cười, cố gắng vạch ra con đường phía trước để lấy đó làm động lực. Nhưng có vẻ thuốc tự mất hiệu lực vào một số lúc bản thân không còn sức để nhoẻn miệng cười.

Không tên

Nhắm mắt lại, chụp tai nghe, mở bản nhạc tiếng Anh nhốn nháo, bạn cảm thấy gì? Mình cảm thấy một sự hỗn độn.  Sự hỗn độn này không vô n...