Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Giấc mơ màu biển


Tình yêu đến từ bao giờ?
Em tự mình chẳng hiểu.
Sóng vỗ bờ cho thỏa niềm thương nhớ
Nơi chân trời mây trôi dạt về đâu?
Tình yêu em nhuộm màu triết lý
Chẳng mấy lãng mạn và chả dịu êm
Anh nhẹ nhàng gọi rằng- nó thật kiêu
Nghe yêu thế làm lòng em day dứt
Tháng bảy về thả hồn theo nắng gió
Em ngập chìm trong ánh nắng yêu thương
Sắc nắng vàng như mật ngọt con tim
Giăng bẫy gọi mời tâm hồn thi sĩ
Em với tay bắt nắng bâng quơ
Tự cười: Nắng chả thuộc về ai duy nhất
Đi trong nắng ánh nhìn em vàng vọt
Cảm nhận rõ ràng tiếng gọi từ không trung

Giấc mơ trắng giữa đêm hạ không tên
Nghe sóng vỗ bản tình ca màu biển
Khúc nhạc lòng chân thành, da diết
Em viết tên mình để bọt sóng cuốn đi
Nàng gió tặng vũ điệu bình yên
Mang hơi thở thơm nồng vị biển
Trước biển và anh em thấy mình nhỏ bé
Dấu ánh nhìn nơi triền tối mênh mông
Ai bảo bóng tối không màu?
Một đêm biển –cầu vồng rực rỡ
Dẫu xa cách, trăm nghìn nỗi nhớ
Đong đầy xúc cảm trái tim em
Phía xa xa thành phố lên đèn.


Bochip./

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Giấc mơ

Là thứ rất quan trọng!