Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Gái biển nói gì về việc bơi lội (!)


Tui vô cùng chắc chắn về cái gốc gác con gái miền biển của mình. Tui sinh ra và lớn lên ở tỉnh Bình Định, thành phố Quy Nhơn. Đó là một thành phố biển miền Trung nhỏ tẹo nhưng hết xẩy xinh đẹp, có núi non hùng vĩ, có biển mặn mà, có đồng bằng một dải trải dài phì nhiêu màu mỡ. Phải tội chả hiểu sao du lịch không phát triển mấy. Tui chưa bao giờ nghe về một gói du lịch nào đưa cái thành phố tui yêu vào lịch trình vài ba tỉnh thành trong vài ba đêm đốt tiền của họ. Chép miệng, lắc đầu, dân tui còn kém khâu dịch vụ quá chăng??!

Lại nói về chuyện bơi lội, ý tưởng cần-biết-bơi không phải mới manh nha trong đầu tui. Tui nhớ cái lúc nhỏ xíu, cái hồi mà đứa trẻ nào tới kì hè nóng bức cũng nổi sảy tùm lum, ba má cũng hay cho hai chị em ra biển để tắm, để chơi. Nước biển cũng hay lắm, tưới cái nước đó vào, sảy lặn. Chuyện đó khoa học chứng minh như thế nào tui cũng không mấy quan tâm. Đó là the-very-first-time tui có ý định cần-biết-bơi, quẫy qua quẫy lại như con cá, nhảy sóng, nằm ngửa các kiểu, tui bắt chước làm theo thiên hạ. Ở phố biển ấy mà, sáng sáng chiều chiều nhà nhà người người đều đổ về cùng một hướng, ra biển. Chưa kể người ta còn có tục vào 12 giờ trưa Tết Đoan Ngọ rủ nhau đi ra biển tắm xả xui. Người ở ngay sát biển thì âu cũng chấp nhận được, có những người ở huyện, cách biển vài ba chục km cũng đi cho bằng chị có em. Dự là vào ngày đó, nước biển đen thùi lùi vì vận rủi được xả ra quá nhiều :))  

Rốt cuộc, mười mấy năm tui ở biển, trừ mấy lần lúc nhỏ tui vừa đề cập, nhiều năm sau đó tui không được cho ra biển chơi nữa với lý do của người lớn: Tránh nước thì tốt hơn, quờ quạng chết đuối lúc nào không hay. Người ta hay có mấy cái tin đồn thất thiệt kiểu ma da kéo người xuống nước, học sinh đi thi đại học đùa giỡn cạnh bờ biển bị chết đuối do sụt cát, rồi thì năm tuổi kị nước... Tui không nghĩ má cấm tui đi biển tắm vì tin vào mấy cái đó, nhưng kiểu như: Cái gì có khả năng gây nguy hiểm thôi thì tránh ra một chút, có kiêng có lành. Đấy cái kiểu suy nghĩ của các bà, các cô mình vậy. Hỏi ra cũng không phải chỉ có mình tui, gái biển và không biết bơi, nhiều người khác cũng vậy. Tui cười cười hoài á chớ mỗi lần người khác hỏi về cái sự "giỏi bơi lội" của tui đến đâu rùi.

Tui nhớ trong một đoạn hội thoại tiếng Anh tui từng nghe qua có một câu đại ý như thế này khi một người đăng kí đi học Khóa học Hô hấp nhân tạo: you had better have it and you don't need it rather than need it and don't have it. Từ câu trên, ứng với chuyện bơi lội sẽ như thế này. Theo quan điểm dạy truyền thống của dân mình, họ cho rằng vì không biết bơi nên không cần(không được phép) đến nơi có nước. Câu hỏi là, tránh được một ngày chứ có tránh được cả đời, chuyện gì sẽ diễn ra nếu không may một tai nạn không đoán trước được liên quan tới nước xảy đến với con cháu họ??? Còn theo quan điểm của người phương Tây, mọi rủi ro xảy đến đều có cách phòng ngừa, học bơi là một trong những cách tự đề phòng cho các rủi ro liên quan tới nước xảy ra (nếu có). 

Nhưng đó là chuyện thời cũ của xã hội, các bậc phụ huynh giờ đã chịu khó tiếp thu tư tưởng giáo dục tiến bộ, rất là oách xà lách rồi. Cụ thể, ở hồ bơi, tui thấy đầy khắp bọn con nít được ba mẹ cho đi học bơi để phát triển thể chất toàn diện và để đề phòng bất trắc. Tui mừng cho thế hệ các em nhỏ sau này.

Và rằng, cái thời không biết bơi cũng đã là chuyện cũ với tui. Hê hê, giờ thì tui đã biết bơi. 5 buổi học vị chi là 5 tiếng đồng hồ đã làm ra tui-biết-bơi. Tui nổi. Tui cân đối, khỏe mạnh hơn. Và tui đen xì. Tóc tui khô khốc. Thì đã sao, tui-biết-bơi. Điều đó làm tui hạnh phúc.

Hôm qua tui được gặp một chị-bà tám mươi hai tuổi ở hồ bơi. Tui sốc quá vì "chị" trẻ trung, xinh đẹp, hồng hào, rạng rỡ như một phụ nữ trung niên. What the heaven!!! "Chị" chia sẻ đã đi bơi liên tục nhiều năm rồi. Thiệt là mong muốn lúc về già mềnh được như "chị" ấy. 

Viết tới đây thiệt muốn đổi tiêu đề bài đăng: Gái biển phải biết bơi chớ.

P/S: Nước hồ bơi vô cùng dơ, mọi người hãy google để có biện pháp phòng bệnh Tai Mũi Họng hiệu quả khi đi bơi nhé. Đừng để như tui :(

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Giấc mơ

Là thứ rất quan trọng!