Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

BoChip của năm 2017

Rong rêu bám đầy chốn này rồi, cái chốn có lần tui gọi là "của để dành" của tui. Không biết sau này khi tui đủ già để lục lọi lại hồi ức, chút của mọn để dành từ thuở thanh xuân lấy ra tiêu xài, nơi này có còn "tồn tại", hay cũng như 360 Blog sẽ bị kết liễu khi mà không còn đủ số lượng người ta ngó ngàng tới nó nữa. Cũng là xu hướng thôi, lúc trước tui thấy người ta thích viết, viết nhiều lắm, đưa hết tâm tình ra ngoài. Giờ thì cũng viết nhưng kiểu ngắn gọn, súc tích hơn, viết về thời sự nhiều hơn, viết kiểu khoe khoang nhiều hơn là chia sẻ (vì ít có dịp trực tiếp gặp mặt nhau để khoe). Tui thấy tui cũng là một ví dụ điển hình =))). Lâu lắm rồi chả viết lấy một thứ gì nên hồn, có nhiều khi mở facebook lên quăng cái hình mới đi chơi đâu đó, cũng chả buồn viết caption, như kiểu một ám thị ngầm "I'm still here. I'm ok (Actually, I'm not). And you?". 
Nhớ lại thời mới từ cấp hai chuyển lên cấp ba, giữ đúng thói quen của con ngoan trò giỏi, má dặn sao làm y vậy, đi học nhớ phát biểu nha con, đừng giấu dốt. Vậy là y như rằng mọi câu hỏi, ánh nhìn của thầy cô tui đều giơ tay phát biểu, phản hồi; đi học cũng thích ngồi bàn đầu cho dễ giao lưu ánh mắt với được chú ý gọi trả lời nhiều hơn. Rồi bỗng nhiên phát hiện, mọi người nhìn mình như người ngoài hành tinh vì trong lớp có mình mình giơ tay thẳng tắp để phát biểu à. Kết quả là, thói quen ấy ngày một suy giảm đến giờ khi đi làm vài năm rồi thì thói quen tốt ấy gần như cạn kiệt hẳn rồi. Sức ảnh hưởng của đám đông thật mạnh mẽ. Hay là mình chưa đủ lỳ và chai!!!     

Cuộc đời này đúng thật vi diệu, mới có  2, 3 năm trước chớ mấy mà đọc lại thấy mấy bài blog mình viết ra thấy sao giọng điệu như bà già vậy không biết. Ấy chứ mà bây giờ chắc còn già hơn ^^.
Hôm nay, giữa ngổn ngang những deadline chưa hoàn thành, giữa những dự định năm mà bản thân vẫn đang hì hục để chạy kịp tiến độ và giữa mơ hồ một ước nguyện tui khao khát muốn thực hiện để ít nhất một lần trong đời được sống cho chính mình, tui quyết định viết gì đó để tổng hợp lại mấy việc đã làm trong thời gian qua:

- Cuối năm 2013, tui chuyển việc từ Cty cũ qua Cty hiện tại. Tuổi trẻ mà, có năng lực mà, tui cũng đã cố gắng làm tốt nhất có thể. Trong suốt quá trình, tất nhiên cũng đã nhiều lần được công nhận thành tích bằng mấy cái giấy khen, danh hiệu, và hiện kim, hiện vật đủ cả. Tuy vậy, đến hiện tại, sau 3 năm mấy tháng thì thành quả rõ nét nhất cũng đến, tui-được-thăng-chức. Người ngoài nhìn vào thì thấy có vẻ lâu, nhưng đối với trường hợp ở chính môi trường văn hóa nơi tui đang công tác thì như vậy đã là quá quá nhanh rồi nhé. Mặc dù tui không cam kết bất cứ điều gì, nhưng cũng rất biết ơn những người đã hỗ trợ và giúp đỡ, yêu thương để tui có được kết quả này. Phía trước còn rất nhiều điều để cố gắng.
- Văn bằng 2 Luật tại ĐH Kinh tế TP.HCM, vẫn còn chặng đường 1 năm nữa đến khi hoàn thành. Nói sao nhỉ? Có hối hận khi đăng ký chương trình học này không, tui vẫn trả lời là không. Thực sự tui đánh giá không cao lắm chất lượng của chương trình đào tạo vì nhà trường đã dành ra một khoảng thời gian quá nhiều để đào tạo các môn học không cần thiết. Tự hỏi đến khi nào các chương trình học ở Việt Nam có thể dành mọi tâm sức cho các nội dung chính, trong tâm, tập trung chương trình học theo nhu cầu và nguyện vọng của sinh viên. Tuy vậy, cái tui đạt được từ Văn bằng 2 Luật này chính là tư duy đọc luật, ý thức về tầm quan trọng của việc hiểu biết luật và cả những ảnh hưởng tốt khác khi bạn luôn ở trong trạng thái trau dồi những mảng kiến thức không phải là sở trường của mình,
- Ngoại ngữ: Lúc nào đây cũng là niềm yêu thích vô bờ bến của tui. Và tui vẫn đang làm tốt điều này với Tiếng Anh và Tiếng Hoa của mình. Tuy vậy chỉ riêng 2 ngôn ngữ này tui cũng còn nhiều điều để cải thiện vì vẫn chưa hài lòng. Và tất nhiên, sẽ còn học, học nữa, học mãi.
- Thể thao: Cầu lông và bơi lội vẫn là hai thế mạnh cũng như yêu thích của tui đến giờ. Thể thao và nhảy nhót nhìn chung tui tự đánh giá mình cũng có chút "năng khiếu". Trong thời gian sắp tới, tui sẽ tiếp tục cố gắng mỗi giai đoạn học thêm, trau dồi thêm những môn mới.
- Du lịch: trong giới hạn về ngân sách và khung thời gian hạn hẹp, chỉ trong 3 năm trở lại đây tui đã có cơ hội được đi khá nhiều nơi (so với trước). Như vậy cũng đủ thấy vui rồi. Nhưng mà trải nghiệm không bao giờ là đủ, cố gắng mỗi năm đi vài nơi, mở rộng tầm mắt, có thời gian nghỉ ngơi hồi phục sức khỏe để tiếp tục chiến đấu.
- Sức khỏe và ngoại hình: Đây chính là điều đau lòng của tui hiện tại. Rất không hài lòng về thể trạng, da dẻ, dáng dấp của mình. Con gái mà, không khỏe, không đẹp thì mấy thứ ở trên có tác dụng gì. Vậy nên tui cần cấp thiết cải thiện điều này gấp trong năm 2017. Hứa!
- Bạn trai: Đọc lại blog Triết lý về tình yêu của người chưa từng yêu, không thể không cười bạn Bo non nớt ngày ấy. Và thế là mối tình đầu cũng là tình cuối của tui đã xuất hiện. Tui đang khá hài lòng về tình yêu của chúng tui, nhưng tui kỳ vọng nhiều ở bạn ấy. Hy vọng bạn ấy cũng như tui cố gắng nhiều hơn cho cuộc sống tốt đẹp sau này của 2 đứa.
 - Sự hài lòng về cuộc sống: 
Quần tới quần lui, đây mới là điều quan trọng nhất đối với tui.
Tui là đứa cảm thấy làm gì làm mình vẫn phải vui, hạnh phúc thì mọi thứ mới đáng giá.
Tuy vậy,
Tui cảm thấy mình đang chưa sống nhiều cho hiện tại.
Cái tui hướng tới vẫn là cái gì đó mơ hồ trong tương lai.
Tui cố gắng làm việc.
Tui cố gắng học.
Học chuyên ngành.
Học nâng cao.
Học ngoại ngữ.
Học này học kia.
Mỗi lúc học thành một điều gì đó tui vui lắm.
Nhưng ngay sau đó lại cảm thấy chưa đủ.
Lại cần học thêm.
Nhiều lúc tự hỏi,
mọi người lấy đâu ra lắm thời gian.
Các chị, các mẹ thành công rồi họ có thời gian đi chơi với bạn bè, gia đình, massage, chăm chút cho bản thân.
Và thế là tui lại dành hết thời gian để cố gắng để hướng tới ngày được như họ.
Nhưng mà,
Thời gian không chờ đợi.
Dù bạn đang thành công, hay còn đang cố gắng để thành công, nó vẫn trôi chính xác tuyệt đối 1 ngày 24 giờ, 1 giờ 24 phút, 1 phút 24 giây.
Vậy đó, tui chỉ muốn mỗi giây phút đến thành công bản thân phải nên biết thỏa mãn và trân trọng!!!














Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét